Chú thích ảnh
Một phần nhỏ đường Appian, nơi có thể nhìn rõ các hầm mộ bên dưới. Ảnh: National Geographic

Người La Mã cổ đại nổi tiếng với nhiều công trình mang tính đột phá, nâng cấp tiện nghi trong thành phố như kênh đào hay cây cầu bắc qua sông. Trong số đó, không thể không nhắc đến những con đường lát đá trải dài.

Một trong những con đường dài đầu tiên và quan trọng nhất do người La Mã xây dựng là Appian. Đây được xem là công trình biểu tượng cho trí tuệ con người La Mã đương thời, và là con đường trải nhựa đầu tiên ở đế chế La Mã. Nó cũng đặt ra tiêu chuẩn cho việc xây dựng đường trong tương lai.

Con đường đóng vai trò là huyết mạch quan trọng cho việc di chuyển của quân đội, vật tư và các đoàn lữ hành thương mại, đồng thời là phương tiện kết nối Rome với các khu vực phía Nam. Ngoài ý nghĩa quân sự và chiến lược, Appia còn đóng một vai trò quan trọng trong việc kết nối thương mại, góp phần vào sự tăng trưởng kinh tế và thịnh vượng của đế chế La Mã.

Appia cũng đóng một vai trò trong việc tuyên truyền chính trị dưới thời La Mã. Con đường được trang trí bằng các tượng đài, lăng mộ và các cột mốc được coi là biểu tượng của quyền lực và bản sắc văn hóa La Mã. Việc xây dựng các công trình kiến ​​trúc vĩ đại dọc theo con đường Appia cho thấy sự giàu có và tráng lệ của Rome, củng cố sự thống trị về chính trị và văn hóa của thành phố này.

Quá trình xây dựng “con đường Nữ hoàng”

Con đường này được bắt đầu xây dựng bởi Appius Claudius Caecus, quan kiểm duyệt La Mã, vào năm 312 trước Công nguyên. 

Đường Appian không phải là con đường đầu tiên ở Italy, nhưng nó là con đường trải nhựa được xây dựng đầu tiên, khởi đầu cho một mạng lưới đường sá ngày càng phát triển sau này. Trước đó, người Etruscans đã xây dựng những con đường đầu tiên ở Italy, nhưng chúng không bền và tốt bằng những con đường do người La Mã xây dựng.

Chú thích ảnh
Đường Appian là con đường trải nhựa đầu tiên ở Italia. Ảnh: Romecabs

Kỹ thuật xây dựng là yếu tố quan trọng, góp phần tạo nên thành công của con đường Appian. Con đường được thiết kế với nhiều đặc điểm kiến trúc độc đáo.

Con đường Appian có chiều rộng trung bình 6 mét và hơi lồi lên ở giữa để cho phép nước chảy và đọng lại trong các rãnh chạy dọc hai bên đường. Nền đường là những khối đá nặng được trát bằng vữa vôi. Trên đó được lát những viên đá vừa khít, lồng vào nhau để tạo ra một bề mặt phẳng. Những viên đá này khớp tới mức nhà sử học Procopius phải thốt lên rằng, những viên đá được ghép lại một cách thành thạo đến mức tự nhiên chứ không phải được sắp xếp một cách có chủ ý.

Hai bên đường là một số tượng đài, lăng mộ và cột mốc quan trọng như cột danh dự , các tấm bảng cống hiến và các viên đá chia ranh giới… Các cột danh dự được dựng lên để kỷ niệm các sự kiện hoặc thành tựu quan trọng, thường tôn vinh các hoàng đế hoặc các chiến thắng quân sự. Những tấm bảng cống hiến thể hiện lòng biết ơn hoặc sự cống hiến đối với các vị thần hoặc những nhân vật có ảnh hưởng. Những viên đá ranh giới đánh dấu ranh giới của tài sản tư nhân, phân định quyền sở hữu dọc đường.

Chú thích ảnh
Người đi xe đạp đi dọc theo đường Appian ở Rome. Ảnh: NBC News

Điều làm nên sự khác biệt của những con đường La Mã là độ bền và thiết kế thực tế của chúng.T rong việc xây dựng đường sá, người La Mã đã tuân theo một quy trình tỉ mỉ. Đầu tiên, họ đào một con mương và trải một lớp cát nén lên bề mặt. Con mương sau đó được lấp đầy sỏi, gạch vụn và đất sét. Những tảng đá lớn ở lề đường được dựng lên ở hai bên mương. Một lớp trên cùng đã được thêm vào, bao gồm xi măng vôi phức tạp và các tấm đá mịn.

Bề mặt đường làm bằng những khối dung nham bazan đa giác, có thể chở được trọng lượng của quân đoàn binh lính, xe ngựa hạng nặng và xe ngựa. Các dấu vết xe ngựa vẫn còn được khắc trên các phiến đá minh chứng cho sự bền vững của con đường Appian.

Con đường Appian đã là minh chứng cho hơn 2.300 năm văn hóa và lịch sử. Nếu những viên đá biết nói, chúng sẽ bộc lộ mặt tối của đế chế vĩ đại. Vì là huyết mạch chính cho quân đội và tiếp tế, Appian Way là nơi diễn ra vô số trận chiến thua và thắng.

Cuộc nổi dậy Spartacus và những hầm mộ

Trong Chiến tranh Nô lệ lần thứ ba (73-71 TCN), còn được gọi là Cuộc nổi dậy Spartacus, đấu sĩ Spartacus đã lãnh đạo một đội quân gồm 40.000 cựu nô lệ chống lại đế chế La Mã. Sau hai năm chiến đấu, Spartacus cùng quân đội cuối cùng đã bị đánh bại. 6.000 quân nổi dậy đã bị treo lên các cây thánh giá dọc hai bên đường Appian Way, từ Rome đến Capua. Đây được coi là hình phạt khắc nghiệt, và như một lời cảnh báo cho những nô lệ khác.

Do đó, việc chôn cất người chết trong thành là điều cấm. Các lăng mộ được xây dựng ở ngoại ô và đường Appian được xem là địa điểm hợp lý để chôn cất. 

Chú thích ảnh
Hầm mộ Thánh Sebastian dưới đường Appian. Ảnh: Rome.us

Bên dưới bề mặt của Rome, một mê cung gồm những đường hầm trải dài hàng dặm và rất sâu.

Những hầm mộ Cơ đốc giáo này từng là nơi an nghỉ cuối cùng của nhiều Cơ đốc nhân thời kỳ đầu. Một số người trong số họ sau này được tôn kính như các vị tử đạo và các vị thánh. Để thể hiện lòng sùng kính sâu sắc, những người khác đã khoét những hốc gần đó để đặt những người thân yêu của họ an nghỉ bên cạnh những anh hùng Cơ đốc đáng kính này.

Chú thích ảnh
Bên ngoài hầm mộ của Vương cung thánh đường San Sebastian. Ảnh: James King Blog

Khi nhiều thế kỷ trôi qua, hầm mộ ở Rome đã từng rơi vào tình trạng quên lãng trong thời Trung Cổ. Mãi về sau, người ta mới khám phá lại chuỗi hầm mộ này.

Dọc theo con đường Appian, có thể nhận thấy 3 kiểu mộ riêng biệt. Thứ nhất là St Domitilla nằm ở độ sâu 16 mét dưới lòng đất. Đây là hầm mộ này là lâu đời nhất và duy nhất tìm thấy xương được trưng bày. Hầm mộ thứ hai là St Callixtus, dài 20km. Hầm mộ này là hầm mộ lớn nhất và từng là nơi chứa nửa triệu thi thể, bao gồm cả thi thể của một số giáo hoàng. Cuối cùng là hầm mộ St Sebastian, được cho là nơi chôn cất các tông đồ Peter và Paul, cũng như vị tử đạo Saint Sebastian.

Mối liên hệ với Thánh Peter

Theo truyền thuyết, con đường Appian đã chứng kiến cuộc gặp gỡ của Thánh Peter – một trong những nhân vật được kính trọng nhất trong Cơ đốc giáo – và Chúa Giêsu.

Chạy trốn khỏi Roma để trốn tránh đức tin với tôn giáo, Peter đã gặp Chúa Giê-su và hỏi Người rằng “Domine quo vadis” nghĩa là “Lạy Chúa, Chúa đi đâu?” Chúa Giêsu đáp lại: “Venio Romam iterum crucifigi”, nghĩa là “Thầy đến Roma để chịu đóng đinh lần nữa”. Sau đó, Chúa Giêsu biến mất.

Chú thích ảnh
Phiến đá mang dấu chân của Chúa Giêsu. Ảnh: Romecabs

Chính cuộc gặp gỡ này đã giúp Thánh Peter thức tỉnh và quyết tâm quay trở lại, giữ vững đức tin của mình. Tuy nhiên, như một minh chứng lâu dài cho sự kiện này, dấu chân của Chúa Giêsu đã in dấu trên hòn đá ở nhà thờ Domine Quo Vadis.

Dấu chân này được cho là bản sao, còn bản chính đang được bảo quản tại Vương cung thánh đường San Sebastiano. Nó là một lời nhắc nhở hữu hình về cuộc gặp gỡ giữa Thánh Peter và Chúa Giêsu, truyền cảm hứng cho việc chiêm nghiệm và suy tư về di sản lâu dài của đức tin và sự hy sinh.

Hệ thống dẫn nước đường Appian

Hệ thống dẫn nước đường Appia, được gọi là Aqua Appia, là một minh chứng đáng chú ý cho năng lực kỹ thuật của người La Mã cổ đại. Đây là hệ thống dẫn nước đầu tiên được xây dựng ở Rome vào năm 312 trước Công nguyên bởi nhà kiểm duyệt La Mã Appius Claudius Caecus.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

okvip

okvip

hi88

miso88

okvip

okvip

hi88

miso88